Tôi ngồi trước màn hình máy tính, ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím, tim đập thình thịch khi đăng tải câu chuyện mới nhất của mình lên blog. Đó là một tác phẩm tôi ấp ủ suốt mấy đêm, miêu tả chi tiết về những cái chạm da thịt nóng bỏng, hơi thở dồn dập hòa quyện với mùi mồ hôi mặn mòi và tiếng rên rỉ khe khẽ. Tôi tưởng tượng độc giả sẽ say mê, sẽ cảm nhận được sự rung động lan tỏa từ từng con chữ. Nhưng chỉ vài giờ sau, thông báo hiện lên đỏ chói:”Bị từ chối nội dung khiêu dâm”. Lại một lần nữa. Tôi đấm mạnh vào bàn, cơn giận xen lẫn thất vọng dâng trào, khiến cơ thể tôi nóng ran như lửa đốt.
“Tại sao? Tại sao họ luôn từ chối những gì chân thực nhất của dục vọng?”Tôi tự hỏi, đôi môi mím chặt. Da tôi nổi gai ốc vì sự kìm nén, vùng dưới bụng âm ỉ một nỗi thèm khát không thể dập tắt. Tôi đã 28 tuổi, độc thân, và viết erotic là cách tôi giải tỏa. Nhưng những lần bị từ chối nội dung khiêu dâm liên tục khiến tôi cảm thấy bị tước đoạt, như một cơn đói tình dục bị nhốt chặt. Tôi cần gì đó thực tế hơn, không phải những con chữ vô hồn trên mạng.
“Tại sao? Tại sao họ luôn từ chối những gì chân thực nhất của dục vọng?”
Tôi quyết định ra ngoài. Quán cà phê quen thuộc ở góc phố Sài Gòn, nơi ánh đèn vàng ấm áp hắt qua cửa kính mờ sương. Tôi chọn chiếc váy đen ôm sát, lộ rõ đường cong hông và bầu ngực căng tròn, mùi nước hoa vani quyến rũ lan tỏa. Ngồi nhấm nháp ly latte nóng hổi, vị đắng ngọt lan trên đầu lưỡi, tôi quan sát xung quanh. Rồi anh ấy bước vào – cao ráo, mái tóc rối bù, đôi mắt sâu hun hút như biết nhìn thấu tâm can. Anh gọi một ly đen đá, ngồi bàn bên cạnh, và vô tình, cuốn sổ tay của anh rơi xuống chân tôi.
“Xin lỗi,” anh nói, giọng trầm ấm khiến tôi rùng mình. Tôi cúi nhặt, liếc qua vài dòng chữ nguệch ngoạc: mô tả về một người phụ nữ bị kìm nén dục vọng, tương tự hệt những gì tôi viết. Tim tôi đập loạn nhịp. Chúng tôi bắt chuyện. Anh tên Minh, 30 tuổi, cũng là một cây bút tự do, từng bị từ chối nội dung khiêu dâm không biết bao lần trên các diễn đàn.”Nó như bị tước mất linh hồn ấy,”anh thì thầm, ánh mắt lướt qua cổ áo tôi, nơi da thịt trắng hồng phập phồng theo nhịp thở.
Cuộc trò chuyện kéo dài, từ những lần thất bại trên mạng đến niềm đam mê chung với erotic. Mùi cà phê hòa quyện với hơi thở anh, ấm áp và nam tính, khiến tôi ướt át giữa hai đùi. Anh kể về một câu chuyện anh viết, về người phụ nữ bị từ chối nhưng tìm thấy khoái lạc thực sự. Tôi cảm nhận bàn tay anh vô tình chạm nhẹ cánh tay tôi, da thịt tiếp xúc như điện giật, nóng ran lan tỏa.”Mình về chỗ anh nhé? Anh có vài bản thảo muốn chia sẻ.”Lời mời của anh vang vọng, và tôi gật đầu, cơn thèm khát bùng nổ.
“Mình về chỗ anh nhé? Anh có vài bản thảo muốn chia sẻ.”
Chúng tôi lái xe về căn hộ của anh ở quận 7, gió đêm mang theo mùi mưa phùn ẩm ướt thổi tung tóc tôi. Cửa vừa khép, anh đã kéo tôi vào lòng, môi anh tìm đến môi tôi trong nụ hôn đầu tiên cuồng nhiệt. Vị lưỡi anh ngọt ngào như mật, quấn quýt lấy lưỡi tôi, tiếng chụt ướt át vang vọng trong không gian yên tĩnh. Tay anh vuốt ve lưng tôi qua lớp váy mỏng, móng tay cào nhẹ khiến da tôi nổi da gà. Tôi cởi nút áo anh, ngực anh săn chắc, mùi mồ hôi nhè nhẹ quyến rũ xộc vào mũi, khiến tôi say đắm.
Act hai bắt đầu với sự leo thang chậm rãi.Chúng tôi ngã xuống sofa, anh thì thầm những câu chuyện erotic anh viết, giọng anh trầm đục như thôi miên. “Em giống nhân vật ấy, bị từ chối nội dung khiêu dâm nhưng cơ thể em đang kêu gào.” Tôi rên rỉ khi tay anh luồn vào váy, ngón tay khéo léo vuốt ve qua lớp ren ẩm ướt. Cảm giác nhung lụa cọ xát nhạy cảm, từng đợt khoái cảm dâng trào như sóng vỗ. Tôi cắn môi, nội tâm giằng xé giữa e ngại và ham muốn:”Mình đang làm gì vậy? Nhưng sao lại tuyệt vời thế này?”
“Mình đang làm gì vậy? Nhưng sao lại tuyệt vời thế này?”
Anh bế tôi vào phòng ngủ, ánh đèn mờ ảo chiếu lên ga giường trắng muốt. Chúng tôi cởi hết quần áo, da thịt trần trụi áp sát. Tôi cảm nhận độ cứng của anh ép vào bụng dưới, nóng bỏng và giần giật. Môi anh hôn dọc cổ tôi, xuống bầu ngực, núm vú cứng ngắc bị anh ngậm lấy, mút mạnh khiến tôi cong người rên rỉ. Tiếng da thịt va chạm nhẹ, mùi arousal nồng nàn lan tỏa – hỗn hợp mồ hôi, nước hoa và dục vọng nguyên thủy. Tay tôi vuốt ve chiều dài anh, da mịn màng bao quanh độ cứng thép, khiến anh thở hổn hển.
Sự căng thẳng tăng dần. Anh quỳ giữa hai chân tôi, hơi thở nóng hổi phả vào vùng kín nhạy cảm. Lưỡi anh liếm nhẹ, chậm rãi khám phá từng nếp gấp ướt át, vị mặn ngọt của tôi khiến anh rên lên sung sướng. Tôi nắm chặt tóc anh, hông uốn éo, tiếng rên vang vọng hòa với tiếng nhạc jazz nhẹ từ loa.”Anh… đừng dừng lại,”tôi van xin, nội tâm tan chảy trong khoái lạc. Anh trêu đùa, ngón tay luồn sâu, cong móc chạm điểm G khiến tôi co giật, nước mắt khoái cảm lăn dài.
Rồi anh nằm ngửa, tôi ngồi lên, cầm lấy anh hướng vào lối vào ẩm ướt. Cảm giác lấp đầy chậm rãi, anh to lớn căng tràn khiến tôi cắn răng chịu đựng niềm vui đau đớn. Tôi bắt đầu nhấp nhô, da thịt va chạm bạch bạch, mồ hôi nhỏ giọt từ ngực anh xuống bụng tôi. Mùi tình dục nồng nàn bao trùm, tiếng thở dồn dập, tim đập như trống trận. Nội tâm tôi hét lên:”Đây mới là nội dung khiêu dâm thực sự, không bị từ chối, không bị kiểm duyệt.”Anh nắm hông tôi, đẩy mạnh lên, mỗi cú thúc sâu khiến tôi hét lên khoái lạc.
“Đây mới là nội dung khiêu dâm thực sự, không bị từ chối, không bị kiểm duyệt.”
Cao trào đến gần. Chúng tôi đổi tư thế, anh ở trên, chân tôi quấn chặt eo anh. Mỗi nhịp ra vào mạnh mẽ hơn, anh thì thầm những lời dâm đãng từ câu chuyện của chúng tôi, đẩy tôi đến bờ vực. Cơ thể tôi căng cứng, vùng kín co bóp quanh anh, rồi bùng nổ – cơn cực khoái dữ dội lan tỏa từ bụng dưới ra khắp tứ chi, tôi hét lớn, móng tay cào đỏ lưng anh. Anh theo sau, tiếng gầm gừ nam tính, dòng ấm nóng phun trào bên trong khiến tôi run rẩy.
Act ba: Chúng tôi nằm ôm nhau, mồ hôi nhễ nhại dính sát da thịt, hơi thở dần đều lại. Ánh trăng lọt qua cửa sổ chiếu lên cơ thể thỏa mãn. Anh vuốt tóc tôi, thì thầm: “Lần sau, mình viết chung một câu chuyện, không sợ bị từ chối nội dung khiêu dâm nữa.” Tôi mỉm cười, vị mặn của nước mắt lẫn mồ hôi trên môi. Nội tâm bình yên, nỗi thèm khát được lấp đầy, nhưng dư âm vẫn rung động. Sáng hôm sau, tỉnh dậy bên anh, tôi biết đây chỉ là khởi đầu cho những niềm vui không bị kiểm duyệt.