Đêm ấy, ký túc xá đại học chìm trong tiếng nhạc xập xình từ quán karaoke ven đường. Tôi, Lan, một cô sinh viên năm ba ngành Văn học, bị bạn bè lôi kéo đến đây sau buổi học muộn. Không khí oi bức của Sài Gòn mùa hè làm mồ hôi thấm ướt áo thun bó sát, dính chặt vào da thịt. Mùi khói thuốc lá lẫn với hương bia rẻ tiền lan tỏa khắp phòng, khiến đầu óc tôi hơi choáng váng. Chúng tôi chọn phòng nhỏ, tám người chen chúc trên ghế sofa da nhân tạo dính dớp.
“Hát đi Lan, bài mày thích nhất ấy!”– Hương, cô bạn thân, nháy mắt thúc giục. Tôi cầm micro, tim đập thình thịch khi bảnbài hát về cuộc đời sinh viênvang lên. Giọng hát của tôi lạc đi giữa những nốt nhạc da diết kể về những đêm thức trắng ôn thi, những bữa cơm nguội ngắt, và những giấc mơ xa xôi. “Cuộc đời sinh viên như bài hát buồn, vui buồn lẫn lộn…” – lời bài hát réo rắt, khiến tôi nhớ về những tháng ngày lăn lộn với sách vở, những mối tình thoáng qua chưa kịp nở hoa.
Tại sao mình lại hát bài này nhỉ? Có lẽ vì nó giống cuộc đời mình quá, cô đơn giữa đám đông, khao khát một vòng tay ấm áp.
Đột nhiên, cửa phòng mở ra. Một chàng trai cao ráo, mặc áo sơ mi trắng xắn tay, bước vào cùng nhóm bạn. Ánh mắt anh ta dừng lại trên tôi, nụ cười thoáng qua môi. Đó là Minh, sinh viên năm cuối trường Kinh tế, bạn của anh bạn Hương. Anh ngồi xuống cạnh, mùi nước hoa nam tính thoang thoảng lẫn với hương mồ hôi sau ngày dài, khiến tôi bất giác đỏ mặt. Nhóm bạn cười đùa, ép anh hát chung. Minh cầm micro, giọng trầm ấm hòa quyện với tôi trong điệp khúcbài hát về cuộc đời sinh viên. Tay anh vô tình chạm nhẹ cánh tay tôi, da thịt nóng ran như có dòng điện chạy qua.
Buổi hát kéo dài đến khuya. Bia hết chai này đến chai khác, tiếng cười vang vọng. Minh và tôi nói chuyện nhiều hơn. Anh kể về những đêm thức trắng làm báo cáo, những buổi cà phê vỉa hè với bạn bè.”Bài hát này hay thật, nó như kể về tao vậy,”anh thì thầm khi chúng tôi ngồi sát nhau trên ghế. Hơi thở anh phả vào tai tôi, ấm áp và đầy men say. Tôi gật đầu, tim đập loạn nhịp. Ánh đèn neon chớp tắt chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đường nét góc cạnh, đôi môi mọng đầy sức sống.
Khi mọi người mệt mỏi giải tán, Minh đề nghị đưa tôi về ký túc xá.”Đi bộ một chút cho tỉnh rượu nhé?”– anh hỏi, mắt long lanh dưới ánh trăng mờ. Chúng tôi lang thang trên con phố nhỏ, gió đêm mang theo mùi hoa sữa nồng nàn. Tay anh khẽ nắm tay tôi, ngón tay đan xen mềm mại. Cảm giác da thịt chạm nhau khiến bụng dưới tôi rung động lạ lùng.Mình muốn anh ấy hơn là về nhà lúc này,tôi nghĩ thầm.
Anh dừng lại trước căn phòng trọ nhỏ của mình, cách ký túc xá không xa.”Vào uống nước đi, tao pha trà sữa cho mày.”Lời mời nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt anh cháy bỏng. Tôi gật đầu, bước theo anh vào căn phòng đơn sơ: giường đơn trải ga sạch sẽ, bàn học ngổn ngang sách vở, mùi đàn ông thoang thoảng từ chiếc áo phông vắt trên ghế. Cửa đóng lại, không gian đột ngột riêng tư. Minh rót trà, ngồi sát bên tôi trên giường. Chúng tôi tiếp tục nói vềbài hát về cuộc đời sinh viên, về những khao khát tuổi trẻ bị kìm nén bởi lịch học dày đặc.
Sao tim mình đập nhanh thế này? Anh ấy gần quá, mùi cơ thể anh làm mình muốn tan chảy.
Tay anh vuốt nhẹ mái tóc tôi, rồi môi anh chạm môi tôi. Nụ hôn đầu tiên ngọt ngào như mật ong, lưỡi anh khám phá khoang miệng tôi, vị bia còn đọng lại hòa quyện với vị trà sữa. Tôi đáp lại cuồng nhiệt, tay ôm chặt lấy cổ anh. Quần áo tuột dần trong những nụ hôn ngấu nghiến. Áo thun của tôi bị kéo lên, để lộ làn da trắng mịn dưới ánh đèn vàng vọt. Minh hôn xuống cổ tôi, hơi thở nóng hổi khiến da gà nổi khắp người.”Em đẹp quá Lan,”anh thì thầm, tay vuốt ve bầu ngực căng tròn qua lớp ren mỏng.
Chúng tôi ngã xuống giường, cơ thể quấn quýt. Da thịt anh rắn chắc, cơ bụng săn gọn dưới lớp áo da thịt rám nắng. Tôi cởi nút áo anh, hôn lên ngực anh, cảm nhận nhịp tim anh đập mạnh như trống trận. Mùi mồ hôi nam tính quyện với nước hoa khiến tôi say đắm. Tay anh luồn xuống quần tôi, ngón tay khéo léo vuốt ve vùng kín ẩm ướt.Ôi, anh làm em ướt hết rồi,tôi rên rỉ trong đầu. Âm đạo tôi co thắt khi anh chạm vào hột le sưng mọng, từng đợt khoái cảm lan tỏa như sóng vỗ.
Anh cởi quần lót tôi, cúi xuống hôn lên đùi trong, lưỡi anh liếm láp nhẹ nhàng. Vị mặn của da thịt tôi hòa quyện với nước bọt anh, tiếng rên của tôi vang vọng trong phòng yên tĩnh.”Anh muốn em,”anh nói khàn đục, cởi bỏ quần jeans, để lộ dương vật cương cứng to lớn, đầu khấc bóng loáng. Tôi nắm lấy nó, vuốt ve từ gốc đến ngọn, cảm nhận sức sống mạnh mẽ trong lòng bàn tay. Minh rên lên, mắt nhắm nghiền.
Anh đè tôi xuống, chân tôi dang rộng đón nhận. Dương vật anh từ từ tiến vào, lấp đầy âm đạo tôi chặt khít. Cảm giác căng tràn khiến tôi cong người, móng tay cào nhẹ lưng anh.”Chậm thôi anh… em đau…”– nhưng rồi khoái lạc dâng trào khi anh bắt đầu nhấp nhô. Tiếng da thịt va chạmphạch phạchhòa cùng tiếng thở dốc, tiếng giường kêu cót két. Mồ hôi chúng tôi nhỏ giọt, trơn tru trên da thịt. Tôi siết chặt chân quanh hông anh, hông uốn éo đón nhịp. Mỗi cú thúc sâu khiến tử cung tôi rung động, khoái cảm tích tụ như cơn bão.
Trời ơi, anh làm em sướng quá… Cuộc đời sinh viên mà có những đêm thế này thì đáng giá hết!
Anh tăng tốc, tay bóp mạnh bầu ngực tôi, núm vú cứng ngắc dưới ngón tay anh. Tôi hét lên khi cao trào ập đến, âm đạo co bóp dữ dội quanh dương vật anh, nước nhờn tuôn trào. Minh gầm gừ, bắn tinh nóng hổi sâu vào trong tôi. Chúng tôi ôm chặt nhau, cơ thể run rẩy trong dư chấn. Hơi thở hòa quyện, mùi tình dục nồng nàn bao trùm căn phòng nhỏ.
Sau đó, chúng tôi nằm bên nhau, tay anh vuốt ve lưng tôi nhẹ nhàng. Ánh trăng lọt qua cửa sổ chiếu lên cơ thể trần truồng.”Bài hát về cuộc đời sinh viên hay thật, nhưng đêm nay còn hay hơn,”anh cười, hôn lên trán tôi. Tôi mỉm cười, cảm giác bình yên lan tỏa. Những lo toan học hành dường như xa vời. Đây là khoảnh khắc của tuổi trẻ, của đam mê bùng nổ.
Sáng hôm sau, tôi rời phòng anh với nụ hôn tạm biệt ngọt ngào. Trên đường về ký túc xá, giai điệubài hát về cuộc đời sinh viênvẫn văng vẳng trong đầu. Nó không còn buồn nữa, mà đầy hy vọng. Cuộc đời sinh viên của tôi giờ có thêm một chương mới, một người đàn ông khiến tôi rung động. Tim tôi vẫn đập nhanh khi nhớ về đêm ấy – những cái chạm da thịt, những tiếng rên, mùi hương quyện lẫn. Và tôi biết, chúng tôi sẽ còn gặp lại, hát tiếp bài hát ấy trong những đêm nồng cháy khác.