Tôi bước vào phòng học nhỏ trên tầng ba của ký túc xá đại học, không khí oi bức của buổi chiều hè Sài Gòn len lỏi qua khung cửa sổ hé mở. Mùi cà phê đen từ quán ven đường phả vào, lẫn với hương hoa sữa thoang thoảng từ cây ngoài sân. Hôm nay làbuổi học Java cho sinh viên nhằm nâng cao tầm, một lớp phụ đạo đặc biệt do cô Lan tổ chức dành cho những sinh viên năm cuối như tôi. Tôi, Minh, 22 tuổi, đang vật lộn với dự án tốt nghiệp, hy vọng lớp này sẽ cứu cánh cho tôi.
Cô Lan đứng trước bảng trắng, thân hình mảnh mai trong chiếc váy ôm sát màu xanh dương nhạt, mái tóc đen dài buông xõa qua vai. Cô khoảng 28 tuổi, giảng viên trẻ mới về trường, nổi tiếng với những bài giảng sống động về lập trình. Khi cô quay lại, nụ cười rạng rỡ chiếu thẳng vào tôi, đôi mắt nâu long lanh như biết hết mọi bí mật. Tim tôi đập thình thịch, không chỉ vì code Java mà vì mùi nước hoa thoang thoảng từ cô – ngọt ngào, quyến rũ như vani pha lẫn gỗ đàn hương.
“Chào các em, hôm nay chúng ta sẽ đi sâu vào multithreading trong Java. Ai chưa nắm vững thì giơ tay nhé.”
Giọng cô mượt mà, vang vọng trong căn phòng chỉ có năm sinh viên. Tôi giơ tay, giả vờ bối rối với khái niệm synchronized. Cô gật đầu, bước đến bên bàn tôi, cúi xuống gần màn hình laptop. Hơi thở ấm áp của cô phả vào tai tôi, mùi hương cơ thể tự nhiên hòa quyện với nước hoa khiến tôi cứng người. Tay cô chạm nhẹ vào tay tôi khi chỉ vào dòng code, da cô mềm mại, ấm áp như nhung. Tôi nuốt nước bọt, cố tập trung vào màn hình nhưng hình ảnh đường cong ngực cô dưới lớp váy cứ lởn vởn.
Lớp học kéo dài hai tiếng, nhưng với tôi, nó như một cơn tra tấn ngọt ngào. Mỗi lần cô di chuyển, tiếng gót giày gõ nhẹ trên sàn gỗ, tiếng cười khúc khích khi giải thích lỗi phổ biến, tất cả đều khơi dậy một nỗi khao khát lạ lùng. Các bạn khác ra về, chỉ còn tôi nán lại, giả vờ hỏi thêm về exception handling. Cô Lan mỉm cười, kéo ghế ngồi sát bên.
“Em ở lại làm bài tập thực hành với cô nhé, Minh. Buổi học này nhằm nâng cao tầm mà, phải không?” Cô nói, mắt nhìn thẳng vào tôi, giọng điệu thân mật hơn hẳn.
Tôi gật đầu, mạch máu dồn lên mặt. Chúng tôi ngồi sát nhau, vai chạm vai, tay cô đặt lên đùi tôi khi chỉ vào bàn phím. Cái chạm ấy như điện giật, lan tỏa khắp cơ thể. Tôi ngửi thấy mùi mồ hôi nhẹ nhàng từ da cô, mặn mòi xen lẫn hương thơm quyến rũ. Nội tâm tôi hỗn loạn:Cô ấy có biết không? Hay chỉ vô tình? Nhưng sao tim mình đập nhanh thế này?
Chúng tôi code cùng nhau, tiếng gõ phím lách cách hòa quyện với hơi thở ngày càng nặng nhọc. Cô nghiêng đầu, tóc cô quệt nhẹ má tôi, mềm mại như lụa. “Em làm tốt lắm,” cô thì thầm, môi gần sát tai tôi. Tôi quay sang, ánh mắt chạm nhau, không khí đột ngột đặc quánh. Không lời nào thốt ra, nhưng tôi cảm nhận được sức nóng từ cơ thể cô lan sang.
Tay tôi run run đặt lên tay cô, chờ đợi. Cô không rút lại, ngược lại, ngón tay cô đan xen vào tay tôi, siết nhẹ. “Cô… em…” Tôi lắp bắp. Cô mỉm cười, kéo tôi lại gần hơn. Môi chúng tôi chạm nhau trong nụ hôn đầu tiên – ngọt ngào, chậm rãi, vị cà phê từ miệng cô thấm vào lưỡi tôi. Tay cô vuốt ve lưng tôi qua lớp áo sơ mi mỏng, móng tay cào nhẹ khiến da tôi râm ran.
Chúng tôi đứng dậy, khóa cửa phòng học. Ánh chiều tà chiếu qua cửa sổ, nhuộm đỏ căn phòng. Cô Lan cởi nút váy, để lộ làn da trắng mịn, bộ ngực đầy đặn trong chiếc áo lót ren đen. Tôi cởi áo, ôm chặt lấy cô, cảm nhận nhịp tim cô đập loạn xạ bên tai. Mùi da thịt cô – mặn, ngọt, đầy kích thích – xộc vào mũi tôi. Tay tôi lướt trên eo cô, mông cô săn chắc dưới lớp vải mỏng.
Cô đẩy tôi ngồi lên bàn học, quỳ xuống giữa hai chân tôi. Tiếng khóa kéo vang lên khô khốc, rồi miệng cô bao lấy tôi – ấm áp, ẩm ướt, lưỡi cô xoáy quanh khiến tôi rên rỉ. Tôi nắm tóc cô, không mạnh bạo mà dịu dàng, hông tôi nhấp nhô theo nhịp.Trời ơi, sao lại tuyệt vời thế này? Cô ấy đang làm mình tan chảy…Mùi tóc cô, mùi da đầu hòa quyện, tiếng nuốt ực của cô vang vọng trong tai tôi.
Tôi kéo cô đứng dậy, hôn ngấu nghiến từ cổ xuống ngực. Lưỡi tôi liếm quanh núm vú hồng hào, cứng ngắc, vị mặn của mồ hôi cô khiến tôi say đắm. Cô rên nhẹ, tay bấu chặt vai tôi, móng tay cắm vào da thịt đau nhói nhưng đầy khoái lạc. Chúng tôi ngã xuống tấm thảm trải sàn phòng học, cơ thể quấn lấy nhau. Da thịt chạm da thịt, trơn tru vì mồ hôi, tiếng da thịt vỗ nhẹ khi tôi xoa bóp đùi cô.
“Em muốn cô,” tôi thì thầm. Cô gật đầu, mắt long lanh dục vọng. “Cô cũng vậy, Minh. Làm cô sướng đi.” Giọng cô khàn khàn, đầy mời gọi. Tôi tiến vào cô chậm rãi, cảm nhận sự chặt khít, ấm áp bao bọc lấy tôi. Cô cong người, rên rỉ lớn hơn, tiếng “ừ… ừ…” vang vọng. Mỗi cú nhấp, tôi cảm nhận được nhịp đập của cô, mùi arousal nồng nàn lan tỏa, mồ hôi chúng tôi hòa quyện thành dòng suối mặn chát.
Chúng tôi thay đổi tư thế, cô ngồi lên tôi, cưỡi ngựa như nữ kỵ sĩ hoang dã. Tay cô chống lên ngực tôi, móng tay cào xước da, đau đớn xen lẫn khoái cảm. Tôi nhìn xuống, thấy nơi chúng tôi kết nối, ướt át, bóng loáng. Tiếng thở hổn hển, tiếng da thịt va chạmphạch phạch, tiếng rên của cô ngày càng cao vút. Nội tâm tôi bùng nổ:Cô ấy đẹp quá, mạnh mẽ quá, mình đang ở thiên đường…
Căng thẳng tích tụ qua từng nhịp, cơ thể tôi căng cứng, cô cũng vậy – thành cô co bóp mạnh mẽ. Chúng tôi đạt đỉnh cùng lúc, cơn sóng khoái lạc ập đến như thủy triều. Tôi bắn vào sâu trong cô, cảm nhận sự rung động, tiếng hét khoái lạc của cô vang vọng. Cô gục xuống ngực tôi, mồ hôi nhỏ giọt từ trán cô xuống da tôi, nóng hổi.
Chúng tôi nằm đó, ôm nhau trong im lặng, chỉ còn tiếng tim đập dần chậm lại và tiếng quạt trần kêu vo vo. Mùi tình ái nồng nàn bao trùm căn phòng, hòa với hương hoa sữa ngoài cửa sổ. Cô Lan vuốt ve má tôi, mỉm cười. “Buổi học hôm nay thành công rồi, phải không em? Không chỉ nâng cao tầm code mà còn… tầm cảm xúc.”
Tôi cười, hôn lên trán cô. “Dạ, em sẽ quay lại lớp thường xuyên hơn.” Chúng tôi mặc quần áo, dọn dẹp bàn ghế, nhưng dư vị vẫn đọng lại – da thịt vẫn râm ran, tim vẫn rung động. Khi bước ra khỏi phòng, hoàng hôn buông xuống, tôi biết đây không phải kết thúc mà là khởi đầu của những buổi học đầy đam mê.
Những ngày sau, mỗi lần mở IDE Java, tôi lại nhớ đến cô, đến buổi học ấy. Code chạy mượt mà hơn, và trái tim tôi cũng vậy – đầy sức sống, đầy khát khao. Cô Lan không chỉ dạy tôi lập trình, mà còn đánh thức phần đàn ông trong tôi, khiến tôi tự tin hơn trong cuộc sống.