Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi lại cảm nhận rõ ràng cơn đói khát ấy đang cào xé bên trong. Nó không phải cơn thèm ăn thông thường, mà là một thứ ham muốn tình dục mãnh liệt, dai dẳng, khiến cơ thể tôi nóng ran như lửa đốt. Bác sĩ gọi đó làbệnh ham muốn tình dục, một rối loạn khiến tôi luôn khao khát sự đụng chạm, hơi thở nóng bỏng của đàn ông trên da thịt. Tôi là Lan, 28 tuổi, một nhân viên văn phòng bình thường ở Sài Gòn, nhưng đằng sau vẻ ngoài chỉn chu là một người phụ nữ đang đấu tranh với chính bản thân mình.
Hôm ấy, trời Sài Gòn oi bức như mọi ngày, không khí ẩm ướt bám lấy da thịt khiến tôi càng thêm bồn chồn. Tôi quyết định đến phòng gym để xả bớt năng lượng dư thừa. Tiếng nhạc điện tử dồn dập vang vọng, mùi mồ hôi hòa quyện với hương nước hoa nam tính khiến tim tôi đập nhanh hơn. Tôi đang chạy trên máy, mồ hôi túa ra thấm ướt áo crop top bó sát, lộ rõ đường cong ngực căng tròn. Bất chợt, ánh mắt tôi chạm phải anh – một người đàn ông cao ráo, cơ bắp săn chắc, đang nâng tạ ở góc phòng. Anh ấy mỉm cười, và nụ cười ấy như đánh thức con quái vật trong tôi.
“Chúa ơi, sao anh ấy lại hấp dẫn thế này? Mùi mồ hôi của anh ấy… tôi có thể ngửi thấy từ đây. Da anh ấy bóng nhẫy, chắc chắn ấm áp và rắn rỏi.”
Anh ấy tiến lại gần, giọng trầm ấm: “Chạy bộ hăng say quá nhỉ? Tôi là Minh, tập ở đây thường xuyên.” Chúng tôi bắt chuyện, và chỉ sau vài câu, tôi nhận ra anh ấy không phải kiểu đàn ông thô lỗ. Anh lắng nghe khi tôi úp mở về những đêm dài cô đơn, về cơnbệnh ham muốn tình dụckhiến tôi phải tự thỏa mãn hàng đêm nhưng chẳng bao giờ đủ. Minh không phán xét, anh chỉ nắm nhẹ tay tôi, ngón tay chai sạn chạm vào da tôi khiến một dòng điện chạy dọc sống lưng.
Chúng tôi rời gym cùng nhau, về căn hộ của tôi ở quận 7. Không khí trong xe ngột ngạt, tiếng động cơ gầm gừ hòa lẫn nhịp thở dồn dập của cả hai. Tay anh đặt lên đùi tôi, vuốt ve nhẹ nhàng qua lớp vải legging mỏng. Tôi cắn môi, cố kìm nén tiếng rên khẽ. “Em chắc chắn chứ?” anh hỏi, mắt nhìn sâu vào tôi đầy quan tâm. “Em chắc,” tôi thì thầm, giọng lạc đi vì ham muốn.
Vào đến phòng, cánh cửa vừa khép lại, Minh đã kéo tôi vào lòng. Môi anh chạm môi tôi, nụ hôn đầu tiên ngọt ngào xen lẫn khẩn thiết. Vị cà phê còn đọng trên lưỡi anh hòa quyện với hơi thở nóng hổi, khiến đầu óc tôi quay cuồng. Tay anh luồn dưới áo tôi, chạm vào làn da trần ẩm ướt mồ hôi, ngón tay lướt qua núm vú săn cứng khiến tôi cong người rên rỉ.Ôi, cảm giác này… da anh thô ráp, ấm áp, hoàn hảo để xoa dịu cơn khát của tôi.
Anh cởi áo tôi chậm rãi, mắt ngắm nghía cơ thể tôi như một tác phẩm nghệ thuật. “Em đẹp quá, Lan,” anh thì thầm, hơi thở phả vào cổ tôi, mùi da thịt nam tính xộc vào mũi khiến âm đạo tôi co thắt. Tôi kéo anh ngã xuống giường, cởi phăng quần anh, tay run run nắm lấy dương vật đang cương cứng, nóng bỏng trong lòng bàn tay. Nó to lớn, mạch đập dưới da thịt mịn màng, đầu khấc bóng loáng chất dịch nhờn. Tôi cúi xuống, liếm nhẹ, vị mặn mòi pha lẫn ngọt ngào lan tỏa trên đầu lưỡi, khiến tôi ưỡn người vì khoái lạc.
“Đây rồi, thứ tôi thèm khát. Không phải đồ chơi vô tri, mà là anh – sống động, đáp lại từng cử động của tôi.”
Minh lật tôi nằm ngửa, hôn từ cổ xuống ngực, ngậm lấy núm vú tôi mút mạnh khiến tôi hét lên trong khoái cảm. Lưỡi anh lướt quanh quầng vú, răng khẽ cắn nhẹ, đau đớn xen lẫn sung sướng khiến nước nhờn tràn ra ướt đẫm ga giường. Tay anh lần xuống dưới, ngón tay thô ráp vuốt ve mu âm hộ, tách mép lồn hồng hào đang sưng mọng. “Em ướt nhẹp rồi,” anh cười khẽ, ngón tay trượt vào trong, móc nhẹ điểm G khiến tôi cong người, tiếng rên vang vọng khắp phòng.
Cơnbệnh ham muốn tình dụccủa tôi giờ như được khơi dậy hoàn toàn, nhưng lần này không cô đơn. Minh hiểu tôi, anh không vội vã mà từ tốn khám phá. Anh quỳ giữa hai chân tôi, cúi xuống liếm láp âm hộ. Lưỡi anh ấm áp, linh hoạt, quét qua hột le rồi luồn sâu vào khe lồn, hút lấy mật ngọt của tôi. Mùi tình dục nồng nàn lan tỏa, tiếng chụt chụt ướt át hòa cùng tiếng thở hổn hển của tôi. Tôi nắm tóc anh, ấn đầu anh sát hơn, hông uốn éo theo nhịp lưỡi anh. “Anh… đừng dừng… em sắp…”
Anh ngẩng lên, mắt lấp lánh dục vọng: “Chưa đâu, em yêu. Anh muốn em cùng anh.” Minh nằm ngửa, kéo tôi ngồi lên. Tôi cầm dương vật anh, cọ xát đầu khấc vào lối vào ẩm ướt của mình, rồi từ từ ngồi xuống. Cảm giác nó lấp đầy tôi, căng giãn thành âm đạo khiến tôi rên dài. Da thịt chạm da thịt, nóng bỏng và nhịp nhàng. Tôi bắt đầu nhấp, chậm rãi rồi nhanh dần, tiếng da thịt vỗ vào nhau bộp bộp vang vọng. Tay anh bóp mông tôi, ngón tay ấn vào khe mông khẽ chạm hậu môn khiến tôi run rẩy.
Nhịp độ tăng dần, mồ hôi chúng tôi hòa quyện, mùi mồ hôi tanh nồng xen lẫn hương tình ái khiến không khí ngột ngạt khoái lạc. Tôi cúi xuống hôn anh cuồng nhiệt, lưỡi quấn quýt, nuốt lấy tiếng rên của nhau. Bên trong tôi, dương vật anh đâm sâu, chạm tử cung mỗi cú nhấp khiến cơn co giật lan tỏa.Cơn bệnh này… giờ nó đang được chữa lành bởi anh.
“Mạnh hơn nữa, Minh… em cần anh lấp đầy em hoàn toàn!”
Anh lật tôi nằm sấp, nâng hông tôi lên, đâm vào từ phía sau. Tư thế này khiến anh vào sâu hơn, mỗi cú thúc mạnh bạo khiến vú tôi đung đưa, núm vú cọ vào ga giường thô ráp tăng thêm kích thích. Tiếng thở hổn hển, tiếng rên rỉ hòa quyện thành bản giao hưởng dục vọng. Tay anh vòng ra trước, xoa hột le trong khi hông anh dập liên hồi. Tôi cảm nhận cao trào đang đến, âm đạo siết chặt quanh anh, nước nhờn tuôn trào.
“Em sắp ra… cùng anh nhé!” tôi hét lên. Minh tăng tốc, tiếng da thịt vỗ ầm ĩ, rồi anh gầm gừ, bắn tinh nóng hổi sâu vào tử cung tôi. Cùng lúc, cơn cực khoái ập đến, cơ thể tôi co giật dữ dội, mắt mờ đi vì khoái lạc, tiếng hét vang vọng. Chúng tôi ngã vật ra giường, thở dốc, cơ thể dính sát nhau ướt nhẹp mồ hôi và dịch nhờn.
Sau đó, Minh ôm tôi từ phía sau, tay vuốt ve nhẹ nhàng bụng tôi. Hơi thở anh đều đặn bên tai, mùi da thịt anh giờ dịu dàng hơn. “Em ổn chứ?” anh hỏi khẽ. Tôi mỉm cười, lần đầu tiên sau bao tháng ngày, cơn khát dịu đi.Bệnh ham muốn tình dụcvẫn còn đó, nhưng giờ tôi biết mình không cô đơn. Anh hôn lên vai tôi, và tôi chìm vào giấc ngủ yên bình, với dư vị ngọt ngào của sự kết nối thực sự.
Sáng hôm sau, ánh nắng len qua rèm chiếu lên cơ thể trần trụi của chúng tôi. Minh vẫn ở đó, pha cà phê cho tôi, và chúng tôi lại bắt đầu một ngày mới – với hy vọng rằng những khoảnh khắc như thế này sẽ giúp tôi kiểm soát cơn bệnh tốt hơn. Không phải chữa lành hoàn toàn, nhưng đủ để sống trọn vẹn.