Tôi bước ra khỏi ga tàu điện ngầm, không khí se lạnh của ngoại ô Paris ùa vào mặt, mang theo mùi ẩm ướt của lá mục và khói xe xa xa. Issy-les-Moulineaux vào buổi tối muộn thật yên bình, những con phố hẹp lát đá cuội lấp lánh dưới ánh đèn đường vàng vọt. Tay tôi siết chặt chiếc túi xách, tim đập thình thịch khi nhìn địa chỉ trên điện thoại:15 Avenue Victor Cresson 92130 Issy Les Moulineaux. Đó là nơi anh ấy đang chờ tôi, sau bao ngày dài chỉ trao đổi qua những tin nhắn đầy ẩn ý.
Anh tên là Pierre, một kiến trúc sư Pháp mà tôi gặp qua ứng dụng hẹn hò. Những cuộc trò chuyện ban đầu chỉ là những lời đùa vui về ẩm thực Việt Nam và kiến trúc Gothic, nhưng dần dần, chúng trở nên nóng bỏng hơn, đầy những mô tả về những gì anh muốn làm với tôi. “Em sẽ đến chứ?” anh nhắn chiều nay, và tôi đã gật đầu, dù biết rằng đây là một quyết định impuls. Tôi, Lan, một cô gái Việt 28 tuổi đang du học thạc sĩ ở Paris, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đến một địa chỉ xa lạ thế này chỉ để… thỏa mãn cơn khát khao đang âm ỉ.
Con phố Avenue Victor Cresson hiện ra trước mắt, những tòa nhà kiểu Pháp cũ kỹ với ban công sắt uốn lượn. Số 15 là một căn hộ nhỏ ở tầng hai, cửa sổ sáng đèn ấm áp. Tôi hít sâu, mùi bánh mì nướng từ quán gần đó thoang thoảng, lẫn với hương hoa sữa từ công viên lân cận. Ngón tay tôi run run ấn chuông. Tiếngding-dongvang vọng, rồi cửa mở.
Anh ấy đẹp hơn ảnh rất nhiều. Mắt xanh sâu thẳm, nụ cười nửa miệng khiến bụng tôi quặn lại.
“Lan, em đến rồi.” Giọng Pierre trầm ấm, mang accent Pháp quyến rũ. Anh kéo tôi vào, cánh cửa khép lại sau lưng với tiếngclicknhẹ nhàng, như khóa chặt mọi do dự.
Căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng, mùi cà phê rang và vani lan tỏa từ bếp. Chúng tôi ngồi trên ghế sofa da mềm mại, ly rượu vang đỏ sóng sánh trong tay. Anh kể về công việc, về những tòa nhà anh thiết kế, nhưng ánh mắt anh cứ lướt qua môi tôi, cổ tôi, khiến da tôi rần rần. Tôi nhấp ngụm rượu, vị chát lan tỏa trên đầu lưỡi, làm tôi dạn dĩ hơn.
“Em đẹp quá, Lan. Anh đã tưởng tượng đêm nay từ lâu.” Anh thì thầm, tay vuốt nhẹ lên đùi tôi qua lớp váy lụa mỏng. Cái chạm ấy như điện giật, lan tỏa ấm áp từ da thịt. Tôi không đẩy ra, thay vào đó, nghiêng người sát hơn, môi chạm môi anh. Nụ hôn đầu nhẹ nhàng, rồi dữ dội hơn, lưỡi anh quấn lấy lưỡi tôi, vị rượu lẫn nước bọt ngọt ngào.
Chúng tôi đứng dậy, anh dẫn tôi vào phòng ngủ. Ánh đèn mờ ảo từ chiếc đèn bàn chiếu lên tấm ga trải giường trắng muốt. Mùi nước hoa nam tính của anh – gỗ đàn hương và hổ phách – bao trùm lấy tôi. Anh cởi nút áo sơ mi, để lộ lồng ngực rộng với lớp lông mịn. Tôi run run cởi váy, để nó trượt xuống sàn, chỉ còn lại bộ đồ lót ren đen.
Mình đang làm gì vậy? Nhưng cơ thể mình khao khát anh đến thế, sao có thể dừng lại?
Anh kéo tôi nằm xuống, môi anh lướt từ cổ xuống ngực, hơi thở nóng hổi phả vào da. Tay anh vuốt ve đùi trong, ngón cái ấn nhẹ lên nơi nhạy cảm qua lớp vải mỏng. Tôi rên khẽ, âm thanh vang vọng trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng xe chạy xa xa trên avenue. “Em ướt rồi, Lan.” Anh thì thầm, giọng khàn đục đầy dục vọng. Anh kéo lớp ren sang một bên, ngón tay khám phá, trượt vào nơi ấm áp ẩm ướt của tôi. Mỗi cử động đều chậm rãi, thăm dò, khiến hông tôi uốn éo theo nhịp.
Tôi nắm lấy vai anh, móng tay cắm nhẹ vào da thịt săn chắc. Mùi mồ hôi đầu tiên của anh hòa quyện với hương vani, kích thích khứu giác tôi. Anh cúi xuống, lưỡi liếm láp, mút mát nơi ấy, khiến tôi cong người, tiếng rên lớn hơn. “Pierre… anh… đừng dừng…” Tôi thì thào, tay luồn vào tóc anh, kéo sát hơn. Cơ thể tôi như lửa cháy, từng tế bào rung động dưới sự đụng chạm tài tình của anh.
Anh đứng dậy, cởi quần, để lộ phần nam tính cứng ngắc, mạch máu nổi rõ. Tôi ngồi dậy, tay vuốt ve nó, cảm nhận độ nóng, độ cứng dưới lòng bàn tay. Vị mặn của da anh khi tôi cúi xuống hôn, liếm láp. Anh rên rỉ, tay ôm đầu tôi, nhịp đẩy nhẹ nhàng. “Em tuyệt vời quá.” Giọng anh lạc đi.
Rồi anh nhẹ nhàng đẩy tôi nằm ngửa, quỳ giữa hai chân tôi. Mắt chúng tôi khóa chặt, sự đồng thuận im lặng. Anh từ từ tiến vào, từng phân một, lấp đầy tôi hoàn toàn. Cảm giác căng tràn, đau ngọt khiến tôi cắn môi. Chúng tôi bắt đầu nhịp điệu, chậm rãi rồi nhanh dần. Tiếng da thịt va chạmphạch phạch, tiếng thở hổn hển, tiếng giường kêu cót két hòa quyện. Mồ hôi lấm tấm trên ngực anh nhỏ giọt xuống ngực tôi, mát lạnh trên da nóng bỏng.
Anh đổi tư thế, tôi ngồi lên trên, tay chống lên ngực anh, hông uốn éo theo ý mình. Tầm nhìn từ trên xuống, cơ bắp anh co giãn, mắt anh nhìn tôi đầy mê đắm. “Em là nữ hoàng của anh.” Anh nói, tay bóp nhẹ mông tôi, thúc đẩy nhịp. Tôi tăng tốc, cảm giác khoái lạc dâng trào từ sâu thẳm, lan tỏa khắp cơ thể. Tiếng rên của tôi vang vọng, lẫn với tiếng anh gọi tên tôi.
Mình chưa bao giờ cảm thấy tự do thế này, mạnh mẽ thế này. Anh khiến mình bay bổng.
Căng thẳng tích tụ, cơ thể tôi siết chặt quanh anh. “Anh… em sắp…” Tôi thì thầm. Anh lật tôi nằm dưới, thúc mạnh hơn, sâu hơn. Khoái cảm bùng nổ, sóng orgasm cuồn cuộn qua tôi, cơ thể co giật, tiếng hét thoát ra khỏi cổ họng. Anh theo sau ngay, rên lớn, ấm nóng phun trào bên trong, lấp đầy tôi.
Chúng tôi nằm đó, thở hổn hển, cơ thể quấn quýt. Mùi tình ái nồng nàn – mồ hôi, dịch thể, nước hoa – bao phủ căn phòng. Anh vuốt tóc tôi, hôn nhẹ lên trán. “Cảm ơn em, Lan. Đêm nay tuyệt vời.”
Tôi mỉm cười, tay vuốt ve lưng anh, cảm nhận nhịp tim anh chậm dần hòa quyện với nhịp tim tôi. Ngoài cửa sổ, Issy-les-Moulineaux chìm trong đêm, ánh đèn đường le lói chiếu vào.15 Avenue Victor Cresson 92130 Issy Les Moulineauxgiờ là một phần ký ức, nơi dục vọng được giải phóng.
Sáng hôm sau, khi mặt trời len qua rèm cửa, chiếu lên cơ thể trần truồng của chúng tôi, tôi tỉnh giấc trong vòng tay anh. Không hối hận, chỉ có sự thỏa mãn sâu lắng. Chúng tôi ăn sáng cùng nhau – bánh mì giòn tan với mứt dâu, cà phê đen đậm đà. Những cái nhìn đầy ý nhị, những nụ hôn vội vã trước khi tôi ra về.
Mình sẽ quay lại chứ? Có lẽ. Nhưng đêm nay đã thay đổi mình mãi mãi.
Khi bước ra khỏi tòa nhà, gió sớm mang theo mùi lá tươi thổi qua avenue, tôi mỉm cười. Paris và những bí mật của nó, bắt đầu từ đây.