Tôi ngồi một mình trong văn phòng tối om, chỉ có ánh sáng xanh từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt mệt mỏi. Đã khuya lắm rồi, thành phố ngoài kia lấp lánh ánh đèn neon qua cửa kính lớn, nhưng dữ liệu vẫn chưa chịu “xuất khẩu”. Ngón tay tôi lướt trên bàn phím, nhấn nút Export lần thứ n. Lại lỗi. Màn hình hiện lên dòng chữ đỏ chói:You can export only first 30000 rows available for your subscription.Chết tiệt, gói đăng ký rẻ tiền này chỉ cho phép thế thôi sao? Tôi thở dài, xoa xoa thái dương, mùi cà phê nguội ngắt từ ly bên cạnh lan tỏa, lẫn với hương nước hoa nhè nhẹ còn vương trên cổ tay.
“Sao mình ngu thế, không nâng cấp subscription từ đầu,”tôi tự nhủ, cảm giác bực bội dâng lên như dòng dữ liệu bị kẹt. Đó là khi cửa phòng khẽ mở, Minh bước vào, áo sơ mi xắn tay lộ cánh tay rắn chắc, mái tóc hơi rối vì gió đêm. Anh ấy là đồng nghiệp, chàng trai IT tài năng mà cả phòng đều thầm ngưỡng mộ. “Lan còn làm à? Khuya thế này rồi,” giọng anh trầm ấm, mang theo chút quan tâm khiến tim tôi khẽ rung.
“Sao mình ngu thế, không nâng cấp subscription từ đầu,”
Tôi ngẩng lên, mỉm cười gượng. “Ừ, dữ liệu nó hành mình quá. Export mãi không được, cứ báoYou can export only first 30000 rows available for your subscriptionhoài.” Minh cười khẽ, bước lại gần, mùi nước hoa nam tính thoang thoảng xộc vào mũi tôi, khiến không khí đột nhiên nóng hơn. Anh ngồi xuống ghế bên cạnh, vai chạm nhẹ vai tôi, hơi ấm từ cơ thể anh lan sang qua lớp vải mỏng. “Để anh xem,” anh nói, tay lướt chuột, mắt chăm chú vào màn hình. Ngón tay anh dài, khớp xương nổi rõ, và tôi bất giác nhìn theo, tưởng tượng chúng chạm vào da thịt mình.
Bắt đầu từ đó, chúng tôi làm việc cùng nhau. Minh gõ lệnh, chia nhỏ dữ liệu, tìm cách bypass giới hạn mà không cần nâng cấp. Tiếng bàn phím lách cách vang vọng trong phòng yên tĩnh, xen lẫn tiếng thở đều đặn của anh. Tôi cảm nhận rõ hơi thở anh phả nhẹ lên tóc mình, mùi bạc hà từ kẹo cao su anh nhai thoang thoảng. “Xong rồi, export từng phần đi,” anh thì thầm, mắt nhìn tôi, nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích. Tay anh vô tình chạm đùi tôi dưới bàn, và thay vì rụt lại, tôi để yên, cảm giác điện giật chạy dọc sống lưng.Desirebắt đầu nhen nhóm, từ những cái nhìn lén lút, những đụng chạm “vô ý”.
Giờ đã quá nửa đêm, dữ liệu cuối cùng cũng xuất xong. Chúng tôi ngả người ra ghế, mồ hôi lấm tấm trên trán. “Cảm ơn anh,” tôi nói, giọng khàn khàn vì mệt và… gì đó khác. Minh quay sang, khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn gang tấc. Mắt anh tối sẫm, nhìn sâu vào mắt tôi như đọc hết mọi bí mật. “Lan biết không, anh thích nhìn em làm việc thế này. Tập trung, môi mím lại… quyến rũ lắm.” Lời anh như lửa, đốt cháy không khí. Tôi nuốt nước bọt, vị đắng cà phê còn đọng lại trên lưỡi. Tay tôi run run đặt lên tay anh, da anh nóng bỏng dưới đầu ngón tay.
“Mình muốn anh ấy. Ngay bây giờ,”suy nghĩ lóe lên trong đầu tôi, mạnh mẽ đến mức không thể kìm nén. Minh không chờ nữa, anh kéo tôi vào lòng, môi anh tìm môi tôi trong nụ hôn đầu tiên cuồng nhiệt. Môi anh mềm mại nhưng mạnh mẽ, vị bạc hà hòa quyện với hơi thở ngọt ngào của tôi, lưỡi anh khám phá, cuốn lấy lưỡi tôi trong điệu nhảy ướt át. Tay anh vuốt ve lưng tôi qua lớp áo blouse mỏng, ngón tay lùa vào tóc tôi, kéo nhẹ khiến da đầu tê rần khoái lạc. Tôi rên khẽ, tiếng rên vang vọng trong phòng, hòa cùng tiếng tim đập thình thịch.
“Mình muốn anh ấy. Ngay bây giờ,”
Chúng tôi đứng dậy, anh bế tôi đặt lên bàn làm việc, giấy tờ rơi lả tả xuống sàn chẳng ai quan tâm. Áo tôi bị cởi nút một cách chậm rãi, từng nút bung ra lộ dần làn da trắng mịn, núm vú săn lại dưới ánh sáng màn hình. Minh cúi xuống, môi anh ngậm lấy một bên, lưỡi xoáy quanh đỉnh nhạy cảm, hút mạnh khiến tôi cong người, móng tay cào nhẹ lên vai anh.Siêu thực,tôi nghĩ, cảm giác ướt át lan tỏa từ ngực xuống bụng dưới. Mùi da thịt anh, mặn mồ hôi xen lẫn nước hoa, xộc vào mũi tôi như aphrodisiac. Tay tôi lần xuống thắt lưng anh, kéo khóa quần, giải phóng thứ đang cương cứng nóng hổi.
Anh thì thầm bên tai tôi, hơi thở nóng rực: “Em đẹp quá, Lan. Anh muốn em từ lâu rồi.” Tôi gật đầu, mắt nhắm nghiền, tay vuốt ve độ dài của anh, da mịn màng bao quanh gân guốc cứng ngắc, đầu khấc bóng loáng vì dịch tiết. Chúng tôi trao đổi vị trí, tôi quỳ xuống, môi tôi bao lấy anh, lưỡi liếm dọc thân, nếm vị mặn ngọt đặc trưng của đàn ông. Minh rên rỉ, tay nắm tóc tôi nhẹ nhàng hướng dẫn nhịp điệu, tiếng nuốt ực vang lên từ cổ họng anh. Khoái cảm dâng trào, nhưng anh kéo tôi đứng dậy, không muốn kết thúc sớm.
Anh xoay tôi lại, tay kéo váy lên cao, quần lót mỏng manh bị tuột xuống mắt cá. Ngón tay anh vuốt ve khe ẩm ướt giữa hai đùi tôi, trượt vào dễ dàng vì nước nhờn đã tràn. “Em ướt nhẹp rồi,” anh cười khùng khục, ngón tay uốn cong chạm điểm G khiến tôi hét lên, chân run rẩy bám chặt mép bàn. Mùi arousal nồng nàn lan tỏa, hòa quyện với mùi gỗ bàn và giấy in. Rồi anh tiến vào, chậm rãi, từng phân một, lấp đầy tôi hoàn hảo. Cảm giác căng tràn, ma sát nóng bỏng khiến tôi cắn môi đến rỉ máu. Chúng tôi di chuyển theo nhịp, anh thúc mạnh dần, da thịt va chạmchát chát, tiếng rên hòa quyện thành bản giao hưởng dâm đãng.
“Sâu hơn nữa, anh ơi… mình sắp…”tôi nghĩ thầm, rồi hét thành tiếng khi cao trào ập đến. Cơ thể tôi co giật, âm đạo siết chặt quanh anh, sóng khoái lạc lan từ bụng dưới ra khắp tứ chi, mắt tôi mờ đi vì nước mắt sung sướng. Minh theo sau, gầm gừ, bắn từng đợt nóng hổi sâu bên trong tôi, tay anh ôm chặt eo tôi như sợ buông ra. Chúng tôi đứng yên, thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại dính chặt hai cơ thể.
“Sâu hơn nữa, anh ơi… mình sắp…”
Sau đó, anh bế tôi xuống ghế sofa nhỏ trong góc phòng, chúng tôi nằm ôm nhau, da thịt vẫn nóng ran. Ánh sáng thành phố lọt qua rèm, chiếu lên đường cong cơ thể anh. “Điều này… tuyệt vời,” tôi thì thầm, ngón tay vẽ vòng trên ngực anh, cảm nhận nhịp tim anh chậm lại. Minh hôn lên trán tôi: “Anh không hối hận. Và dữ liệu kia, mai nâng cấp subscription cho em nhé?” Chúng tôi cười, nụ cười mệt mỏi nhưng hạnh phúc. Dòng chữYou can export only first 30000 rows available for your subscriptiongiờ chỉ còn là kỷ niệm hài hước, mở đầu cho một đêm dài nồng cháy, nơi dữ liệu không còn quan trọng bằng hơi ấm da thịt.
Sáng hôm sau, văn phòng vẫn yên bình, nhưng giữa tôi và Minh có một bí mật ngọt ngào. Mỗi khi nhìn màn hình, tôi lại mỉm cười, nhớ về những “dòng dữ liệu” thực sự đã được “xuất khẩu” đêm qua – đầy đủ, không giới hạn, và tràn ngập đam mê.