Truyện Xxx
truyện sex loạn luân hiếp dâm mẹ dâm nóng bỏng

Bệnh Thận Vẫn Đụ Vợ Sướng Run

Bệnh Thận Vẫn Đụ Vợ Sướng RunTôi nằm trên chiếc giường quen thuộc, ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ hắt lên trần nhà loang lổ những bóng hình mơ hồ. Cơ thể tôi mệt mỏi sau một ngày dài vật lộn với cơn đau âm ỉ ở vùng thận. Bệnh thận mạn tính giai đoạn ba, bác sĩ đã cảnh báo, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Minh, chồng tôi, đang ở phòng khách xem tin tức. Tôi nghe tiếng anh ấy cười khẽ với một câu chuyện hài hước trên tivi, giọng trầm ấm khiến tim tôi rung động. Đã bao lâu rồi chúng tôi không gần gũi? Ba tháng, hay lâu hơn? Tôi cầm điện thoại, gõ vội vào Google:bệnh thận có nên quan hệ tình dục không. Các bài viết hiện lên, một số bảo nên nếu kiểm soát, số khác khuyên kiêng cữ. Tim tôi đập nhanh hơn, không phải vì sợ, mà vì khao khát đang trỗi dậy từ sâu thẳm.

Tại sao mình lại nghĩ đến chuyện ấy bây giờ? Cơ thể yếu ớt thế này, lỡ có chuyện gì thì sao? Nhưng Minh… anh ấy vẫn nhìn mình bằng ánh mắt đó, đầy yêu thương và ham muốn.

Cửa phòng khẽ mở, Minh bước vào với nụ cười rạng rỡ. Anh mặc chiếc áo phông trắng cũ kỹ, ôm sát lấy cơ thể săn chắc sau những buổi tập gym kiên trì. Mùi nước hoa nam tính thoang thoảng lan tỏa, quyện lẫn với mùi mồ hôi nhè nhẹ từ ngày làm việc mệt nhọc. “Em chưa ngủ à, Lan? Trông em mệt mỏi quá.” Anh ngồi xuống mép giường, bàn tay to bè ấm áp đặt lên đùi tôi qua lớp chăn mỏng. Da tôi nổi gai ốc dưới lớp vải cotton, một dòng điện chạy dọc sống lưng.

“Em… em đang nghĩ linh tinh thôi,” tôi thì thầm, giọng run run. Tay anh vuốt ve nhẹ nhàng, những ngón tay chai sạn lướt qua lớp vải, khơi dậy những giác cảm đã ngủ quên. Tôi ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt anh sâu thẳm, đầy lo lắng xen lẫn khao khát. “Anh biết không, em search trên mạng…bệnh thận có nên quan hệ tình dục không. Em sợ lắm, Minh ạ.”

Anh mỉm cười, cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi. Môi anh nóng bỏng, vị mặn của da thịt anh lan tỏa trên đầu lưỡi tôi khi tôi hé môi đáp lại. “Bác sĩ bảo rồi mà em, miễn là nhẹ nhàng, không gắng sức. Anh sẽ cẩn thận. Em là vợ anh, anh không muốn em chịu thiệt thòi.” Lời anh như mật ngọt, xóa nhòa nỗi lo trong tôi. Chúng tôi ôm nhau, cơ thể anh ép sát vào tôi, hơi thở anh phả vào cổ tôi nóng hổi, mang theo mùi bạc hà từ kem đánh răng buổi tối.

Đêm ấy, chúng tôi bắt đầu từ những cử chỉ nhỏ. Minh cởi nút áo ngủ của tôi một cách chậm rãi, từng chiếc một, như đang mở một món quà quý giá. Da tôi trắng ngần lộ ra dưới ánh đèn, những đường cong quen thuộc mà anh từng say mê. Anh ngắm nhìn, đôi mắt lấp lánh. “Em đẹp quá, Lan ơi.” Tay anh lướt trên bầu ngực tôi, ngón cái vuốt ve núm vú đang săn lại vì lạnh và kích thích. Tôi rên khẽ, âm thanh vang vọng trong căn phòng yên tĩnh, hòa quyện với tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường.

Tôi kéo anh nằm xuống, tay run run cởi áo anh. Lồng ngực rộng lớn, lông ngực đen nhánh cọ xát vào da tôi khi anh cúi xuống hôn ngấu nghiến. Môi anh di chuyển từ môi xuống cổ, xuống xương quai xanh, rồi ngậm lấy núm vú tôi. Lưỡi anh xoáy tròn, ướt át, vị da thịt tôi hòa quyện với nước bọt anh tạo nên một hương vị mặn ngọt khó quên. Tôi cong người lên, tay bấu chặt vào vai anh, móng tay cắm nhẹ vào da thịt săn chắc. “Minh… chậm thôi anh…” Tôi thì thầm, nhưng cơ thể tôi phản bội lời nói, hông tôi uốn éo tìm kiếm sự đụng chạm sâu hơn.

Mình có đang mạo hiểm không? Nhưng khoái cảm này… nó mạnh mẽ hơn mọi cơn đau. Thận mình đang thế nào? Đừng nghĩ nữa, Lan ơi, cứ tận hưởng đi.

Anh cười khẽ, hơi thở dồn dập. Tay anh luồn xuống dưới, ngón tay khéo léo tách lớp quần lót mỏng manh. Da thịt nơi ấy ướt át, nóng ran dưới sự vuốt ve của anh. Anh xoa nhẹ hạt le, những vòng tròn chậm rãi khiến tôi run rẩy, tiếng rên của tôi lớn dần, át cả tiếng gió lùa qua khe cửa sổ. Mùi hương phụ nữ lan tỏa, quyện với mùi đàn ông từ anh, tạo nên một bản giao hưởng giác quan. “Em ướt hết rồi này,” anh thì thầm, giọng khàn đục đầy ham muốn. Tôi xấu hổ nhưng phấn khích, tay tôi lần xuống quần anh, cảm nhận độ cứng ngắc qua lớp vải. Nó nóng bỏng, giật giật dưới bàn tay tôi.

Chúng tôi lột bỏ hết quần áo, da thịt trần trụi quấn lấy nhau. Minh nằm ngửa, kéo tôi ngồi lên trên để tôi kiểm soát nhịp độ. “Em dẫn dắt đi, anh theo em.” Lời anh trao quyền cho tôi, xóa tan nỗi sợ hãi. Tôi ngồi dạng chân qua hông anh, cầm lấy dương vật anh, cảm nhận độ nóng và mạch đập dưới da. Nó trơn nhẵn, đầu khấc bóng loáng vì dịch tiết. Tôi từ từ hạ người xuống, từng phân một, cảm giác đầy đặn lan tỏa từ âm đạo lên khắp cơ thể. “Aaa… Minh…” Tôi rên rỉ, mắt nhắm nghiền, tiếng da thịt va chạm nhẹ nhàng vang lên nhịp nhàng.

Nhịp điệu bắt đầu chậm rãi. Tôi nhấp nhô, tay chống lên ngực anh, cảm nhận nhịp tim anh đập thình thịch dưới lòng bàn tay. Mồ hôi lấm tấm trên da anh, vị mặn khi tôi cúi xuống liếm láp. Anh rên theo, tay vuốt ve mông tôi, những cái bóp nhẹ khiến tôi tăng tốc. Phòng ngập tràn tiếng thở dốc, tiếng da thịt ướt át chạm nhau, mùi tình dục nồng nàn bao trùm. Thận tôi nhói nhẹ, nhưng khoái cảm lấn át hết thảy.Bệnh thận có nên quan hệ tình dục không?Giờ tôi biết câu trả lời: Có, nếu có tình yêu và sự cẩn trọng.

Căng thẳng dâng cao. Tôi tăng nhịp, hông uốn éo xoáy tròn, dương vật anh cọ xát vào điểm nhạy cảm sâu bên trong. Anh ngồi dậy, ôm chặt tôi, môi ngấu nghiến vú tôi trong khi hông anh đẩy lên từ dưới. “Em sắp… sắp ra rồi…” Tôi hét khẽ, móng tay cào xước lưng anh. Anh thì thầm: “Ra đi em, anh cũng… cùng nhau.” Vụ nổ khoái cảm ập đến, âm đạo tôi co thắt mạnh mẽ quanh anh, từng đợt sóng lan tỏa từ bụng dưới lên não bộ. Anh bắn vào sâu bên trong, dòng tinh nóng hổi tràn đầy, tiếng gầm gừ của anh vang vọng bên tai tôi.

Chúng tôi đổ gục xuống giường, thở hổn hển. Minh ôm tôi từ phía sau, tay vuốt ve bụng tôi nhẹ nhàng. Da thịt chúng tôi dính sát, mồ hôi hòa quyện, mùi hương sau cao trào ngọt ngào như mật ong. “Em thấy sao? Có đau không?” Anh hỏi, giọng đầy quan tâm. Tôi quay lại, hôn anh sâu. “Không đau, anh yêu. Em thấy khỏe hơn bao giờ hết. Cảm ơn anh.”

Mình đã lo lắng vô ích. Tình yêu không chỉ chữa lành tâm hồn, mà còn cơ thể. Những đêm như thế này, mình sẽ không từ bỏ.

Sáng hôm sau, ánh nắng len qua rèm cửa, tôi thức dậy với nụ cười. Thận vẫn nhói, nhưng nhẹ nhàng hơn. Minh chuẩn bị bữa sáng, mùi cà phê thơm lừng bay vào phòng. Chúng tôi ăn cùng nhau, tay trong tay, ánh mắt trao nhau những lời hứa hẹn.Bệnh thận có nên quan hệ tình dục không?Đó không còn là câu hỏi nữa, mà là một phần của hành trình yêu đương chúng tôi. Cuộc sống với bệnh tật vẫn đầy màu sắc, miễn là có nhau.

Câu chuyện liên quan