Tôi tên Lan, một cô gái thành phố quyết định rời bỏ nhịp sống hối hả để về với làng quê yên bình. Chồng tôi, anh Hùng, là chàng trai làng chài khỏe mạnh, da ngăm rám nắng. Chúng tôi cưới nhau được ba tháng, và ngôi nhà nhỏ bên sông Hồng đã trở thành tổ ấm. Nhưng làng tôi có một truyền thống kỳ lạ mà ai cũng thì thầm:lễ hội mùa màng, nơi phụ nữ tự nguyện dâng hiến bản thân cho cả làng trong một đêm cuồng nhiệt. Họ gọi đó là “bị cả làng hiếp dâm”, nhưng thực ra là nghi thức cổ xưa, nơi mọi người đều đồng thuận, tràn đầy niềm vui và khát khao. Không ai ép buộc, chỉ những ai khao khát mới tham gia. Nghe lời kể từ các bà các chị, tim tôi đập thình thịch, một nỗi thèm muốn lạ lùng trỗi dậy trong cơ thể. Những ngày trước lễ hội, không khí làng ngập tràn mùi lúa chín vàng óng, gió heo may mang theo hương sen từ ao làng. Tôi hay ngồi bên hiên nhà, nhìn đàn ông làng lực lưỡng cày ruộng, mồ hôi nhễ nhại...
2223 từ • 2026-03-06